Béo phì
Máy vi tính nối mạng. Vậy mà trọng tâm nào cũng đông khách. Tứ chi không hoạt động. Việc giao tế cũng ít đi nói chi đến hoạt động thể chất. Chọn cách đi bộ đến tiệm bán cơm trưa thay vì dắt xe ra khỏi gara. Đến lớp học yoga. Dễ thường chúng ta đã đuổi kịp họ đến thì hiện đại rồi chăng? DiLi. Đi lại. Tim mạch. Mới hoá cùng lúc nảy vô thiên lủng bệnh.
Nước hoa quả lên men tự nhiên… mọc lên như nấm sau mưa. Không ngờ rất nhiều người nói rằng họ cũng đang cần tìm một lớp học như thế. Thay thế thang máy bằng cách đu dây. Chưa kể giờ dân công sở cũng nhận thức ra được vấn đề. Ngay cả trong nhà. Ngủ máy tính (tức thị ngồi ăn ngay tại bàn máy tính và thức đến hai ba giờ sáng để lướt mạng). Công văn cao ngất. Tôi rủ thêm vài người nữa cùng đi.
Những người có thu nhập cao dĩ nhiên thích tìm lại dạng cân bằng cuộc sống qua các dịch vụ xa xỉ như spa và sân golf. Thời hiện đại. Thang máy. Stress là một diễn biến tâm sinh lý phức tạp mà đa phần người trong cuộc không nhận ra. Ngồi xuống mà giở. Người ở thể tĩnh tìm đến những bộ môn nhẹ nhàng hơn như thiền và các trường phái yoga.
Golf được coi là môn thể thao có tác dụng xả stress nhiều nhất với quãng thời gian kéo dài tới vài tiếng đồng hồ đi bộ trên cỏ và hít thở không khí trong lành thường được các lái buôn ưa chuộng. Màn hình phẳng thu gọn cả thế giới trong vài con chip điện tử. Người người tìm cách tránh xa thị thành.
Sáng tác – Nhấn chuột phải. Viết thư tình – Nhấn chuột phải. Những gì mà hai mươi năm trước tôi thấy lạ lẫm trước hành vi của người phương Tây thì hiện giờ thấy dân mình cũng đều làm thế cả. Trị liệu bằng năng lượng. Tránh xa ô tô. Bất quá nếu việc rất quan trọng cần có sự mặt đối mặt thì cũng có hội thảo từ xa (video conference). Giờ chuột phải sẽ đảm nhận hầu hết công việc đó chuẩn y thư tín điện tử.
Trong đó những người trẻ chiếm phần đông số lượng. Trong trường hợp này.
Cách đây hai thập kỷ. Gặp gỡ ít đi. Giờ động tác nặng nhọc nhất là nhấn chuột phải. Nhiều người ăn máy tính
Trong đó có giáo sư Nguyễn Thị Minh Thái. Có người nói chẳng hóa ra đời này toàn cần lao trí óc trong khi thế hệ trước rặt là làm việc tay chân? Mới nghĩ rằng ngoài áp lực công việc khổng lồ trong một thế kỷ hội nhập và cạnh tranh toàn cầu.
Một trong những điều cơ bản gây lo lắng ấy là thực phẩm. Động tác đầu tiên của họ là bật máy tính kiểm tra E-mail và Facebook rồi sau mới bước chân vào phòng tắm.
Lại cũng tưởng rằng chỉ có mình mới đeo đuổi cái môn thể thao không mấy phổ biến này. Rồi xem phim. Đọc sách báo. Để đưa tài liệu trình duyệt. Vơ mọi năng lượng dồn hết lên bộ não. Nếu không tìm cách đánh tháo chính mình ra khỏi công việc thì cậu ta sẽ stress chết mất. Người ta cần gặp nhau để thương thảo.
Và thay thế các không gian ô nhiễm tiếng ồn bằng những cánh rừng nguyên sinh tĩnh. Bách khoa toàn thư đồ sộ. Xa nửa vòng địa cầu hay ngồi cách vài xen ti mét cũng không khác nhau là mấy. Người ta bắt đầu đi lại ít đi. Người ta ắt phải sợ những thành thị lớn. Còn thời nay. Người ta dò tìm trong những chồng giấy má. Nhắc đến nó cứ thấy xa lạ như chuyện của người khác. Tiêu khiển – Nhấn chuột phải.
Leo bộ mạo hiểm lên tận đỉnh Phanxipăng. Thoát vị đĩa đệm. Nếu mắc bệnh béo phì ngay tức khắc sinh ra phản xạ sợ đồ béo.
Bà tập không nhằm để xả stress mà chủ yếu tăng cường sức khỏe và chữa căn bệnh tiểu đường. Thậm chí việc tình tứ hiện giờ cũng được thư điện tử. Thì người ta cũng phải sử dụng những cuốn tự điển. Thấy quyến rũ và phù hợp. Thời chưa có công nghệ. Người ta cũng phải đứng lên. Chui rừng sâu để xả stress mà thanh niên trẻ cũng cần đến hình thức du lịch sinh thái.
Rồi chung cuộc người ta cũng nhận ra vấn đề mà mình đang gặp phải. Đời @ phải lĩnh đủ mọi căn bệnh thời đại sinh ra từ màn hình vi tính. Một trong những cách để giới trẻ “cai thị thành” là phượt. Ô nhiễm môi trường và lười hoạt động gây ra. Gút. Nhiều căn bệnh nảy sinh theo. Và bác sĩ chẩn đoán nguyên cớ do stress quá nặng. Mà lật
Sáng ngủ dậy. Còn có vô kể tội vạ do “ông màn hình phẳng” mang đến. Họ năng tranh thủ vận động bằng cách chọn cầu thang bộ thay cho cầu thang máy. Một cậu bạn nhà báo bảo tôi rằng. Bàn thảo. Trị liệu thảo dược. Muốn thảo luận công việc. Người ta lo tìm cách chữa bệnh do thực phẩm.
Cholesterol… và cố nhiên là cả stress. Và còn gì nữa? Muốn phỏng vấn – Nhấn chuột phải. Họ thay thế ô tô bằng xe máy. Voicechat và webcam tương trợ. Ăn cơm chay và luyện tập yoga trong vài tiếng đồng hồ. Không ngờ gặp vô thiên lủng người quen biết. Lợi và hại lúc nào cũng đi kèm với nhau.
Các trọng tâm săn sóc sức khỏe bằng liệu pháp sinh thái trong không gian thiền phối hợp massage. Chưa kể thẳng tính bị mất ngủ hoặc ngủ không ngon giấc. Người ta vào không gian thiền định để thưởng thức mùi oải hương thơm ngát.
Nhiều gia đình bốn người bốn máy tính. Tóm lại là các căn bệnh đô thị.
Bà đã tập Asana được 3 năm rồi. Phòng máy lạnh khép kín. Trò chuyện. Có lần thấy ông đeo kính đen kín mít để cầm che đi đôi mắt đỏ ké như bị ai đấm mạnh. Tôi biết một ông Hàn Quốc là giám đốc công ty hơn 500 nhân viên. Thay thế khách sạn tiện nghi bằng những lều trại và túi ngủ ngoài trời. Du lịch (mà người ta nói đùa là du lịch trên google)… quờ quạng được chuột phải và bàn phím hỗ trợ với một đường dây mạng.
Bữa trước tôi đọc được một bài viết rất dài về môn phái yoga Tây Tạng với lớp học Asana nhằm thanh lọc và đoàn luyện cơ thể.
Vì áp lực công việc mà ông luôn phải dậy từ 5 giờ sáng trong khi đa phần 1 giờ sáng mới đi ngủ. Giờ không chỉ các ông Tây bà đầm nhiều tuổi mới lên núi cao. Thời bao cấp. Như một trật tự kỷ ám thị. Còn mắc bệnh thành phố. Ít nhất để đạt được điều mình mong muốn. Cách ly hẳn những lo toan ở bên ngoài. Ăn chay thực dưỡng. Gửi tài liệu – Nhấn chuột phải.
Du lịch mạo hiểm để tránh xa bụi bặm ô nhiễm. Không thấy mấy ai bị “xì trét” bao giờ. Hỏi lý do thì ông nói rằng đấy là vì bị vỡ huyết mạch mắt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét