Trong khi không được dùng xe máy
Váy. Điều kiện tiên quyết là bạn phải biết mặc cả. Có điều hòa ở Yangon.
Quấn quanh người và được các ông buộc ở phía trước. Chợ bắt đầu mở cửa từ 9h sáng và ngừng hoạt động trước 17h chiều hàng ngày. Yangon gợi lại hình ảnh thân thuộc cách đây nhiều năm với những chiếc xích-lô cũ kỹ có thể bắt gặp trên mọi tuyến phố.
Một chàng bất chợt dừng lại. Với giá rẻ bất thần. Ở quốc gia nền kinh tế còn nhiều khó khăn. Có thể đoán phần nhiều ô tô ở Yangon đều đã “thọ” ngần 20 năm tuổi.
Thực ra chỉ như xà rông. Cãi vã thì càng hiếm gặp. Chúng tôi không hề thấy cảnh to tiếng. Xe bus trở nên công cụ chính của lớp bình dân Yangon. Các thương hiệu xe sang như Lexus.
Nhưng thường phục vụ cho du khách nước ngoài. Bên cạnh các loại xe hơi vô lăng thuận. Tự nhiên…mở váy ra chỉnh lại. Thường thì các bác “tài” cũng không hét giá quá cao. Sim điện thoại…đắt hơn đá quý Trở lại với chuyện ăn mặc của cánh đàn ông Myanmar nói trên.
Miệng bõm bẽm nhai trầu. Ô tô. Giá có thể chỉ vài nghìn kyat. Đá quý ở Yangon…rõ là rẻ. Trong hai ngày ở Yangon. Một hình ảnh thường thấy ở Yangon là cánh đàn ông. Hồ hết đều sử dụng bột Thanakha để làm đẹp và bảo vệ da. Một viên đá cỡ đầu ngón tay. Một sự ưu đãi của tự nhiên như bù lại những thiệt thòi trong lịch sử phát triển của nhà nước này.
Các hàng bán trầu bởi vậy đắt như tôm tươi. Bạn có thể ngồi trên một chiếc xích lô để ngắm cảnh phố phường. Bạn đừng kinh ngạc nếu thấy trên đường. Ầm ĩ ngoài phố. Với giá rẻ giật mình so với taxi ở VN.
Trên con phố Mahabandoola gần khách sạn nhóm PV Việt Nam nghỉ lại. Cô gái bán đá quý và cửa hàng bán trầu bên hè phố Yangon. Không bán tất các ngày thứ hai trong tuần. Khách phải tìm đến chợ đá quý Bogyoke. Là phương tiện chủ đạo.
BMW. Thực tại và rất ít hào nhoáng. Nhưng chưa lần nào tôi dám kiểm chứng việc này. Những người đã quen với cảnh xô bồ
Xe ô tô tay lái nghịch cũng được sử dụng khá nhiều. Và tiện đâu nhổ đấy. Ăn thử. Đa phần mang mẫu mã cũ. Muốn mua được các loại đá có chất lượng.
Đâu cũng thấy bán. Ảnh: VĨNH PHONG. Nhịp sống ở Yangon diễn ra nhẹ nhàng và chậm. Hiền lành.
Đá quý tại đây chất lượng không tốt. Bạn bè của tôi nhiều người khẳng định. Lại ít kỳ kèo. Mahabandoola cũng là con phố giao hội nhiều cửa hàng vàng bạc và đá quý ở Yangon. Vị đậm và ngon không kém của VN.
Phía trong nhiều quý ông…không mặc gì. Chỉ khoảng 2/3. 000 đồng). So với giá 1 chiếc sim điện thoại (cỡ 120 USD). NGUYÊN PHONG Từ Yangon. Đá quý ở đây được bày bán khắp nơi. Myanmar có mỏ đá quý lớn trên thế giới. Vội ở TP Hồ Chí Minh hay Hà Nội có thể sẽ khó thích nghi. Đấy là nhận xét trước hết của các du khách nước ngoài khi đặt chân tới đây. Váy của đàn ông gọi là Longyi.
Chủ các cửa hàng bán vàng bạc đá quý trong một con hẻm ở Mahabandoola đốn là người Trung Quốc. Nếu dựa vào bề ngoài. Taxi khá phổ thông. Tất cả đều đi thuận chiều bên phải. Gợi lại giai đoạn Myanmar còn dưới ách thực dân địa của Anh. Với sự nhộn nhịp của nhiều loại dụng cụ khác. Mercedes…chưa thấy xuất hiện ở Yangon. Liên lạc của Yangon dù vậy vẫn dễ tạo nên cảm giác đại.
Tuy nhiên. Thực ra thì cả đàn bà và nam giới ở đây đều dùng váy. Tuy nhiên. Đếm sơ sơ không dưới 20 điểm bán trầu không. Đàn bà Myanmar ở Yangon kín đáo.
Một phụ nữ chuyên nghề đổi tiền tại Mahabandoola cho biết. Đây là nơi buôn bán đá quý nổi tiếng ở Yangon. Cũ kỹ.
Tùy loại. Bạn không nên hy vọng bắt được 1 chiếc xe taxi sạch sẽ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét