Có thỉnh thoảng lại đập chúng chan chát vào nhau
Tôi là kiểu mẹ: tin tưởng con có thể độc lập từ bé Ai chẳng muốn con mãi mãi là em bé đáng yêu của mẹ. Thành thử không có chuyện con vô thức nhìn châm bẩm vào màn hình mà quên lời mẹ nói. Vậy nhưng tôi không ngại và không ca cẩm gì. Lúc nào con ị. Ngay cả khi con bị ốm thì con cũng chưa bao giờ ngủ cùng giường với tôi. Tôi cũng thích đưa điện thoại và điều khiển tivi cho con.
Buổi sáng sau khi cho con ăn với thay bỉm xong. Con nặng 14kg. Còn hơn là thức cùng con đến 3. Nhưng điều quan trọng là tôi luon biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo. Miễn là chúng không có độc và không sắc nhọn. Khi có con thì sẽ không bao giờ có tiếng Tivi. Mùi vị của vật. Bài can hệ: Trò ăn dặm kiểu Nhật của tôi "phá sản" Bất lực nhìn bà chăm cháu kiểu lạ đời Không học chữ trước.
Vì tôi biết mình sẽ được nghỉ ngơi sớm vào buổi tối. Chăm con như vậy đỡ mệt hơn rất nhiều. Miu lại là đứa con đầu lòng của tôi nữa. Tôi chưa muốn và chưa từng học hỏi ai cách chăm con. Kem. Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ về phương pháp nuôi dạy con của mình trước đây.
6h30 thì ăn xong. Tôi là kiểu mẹ: Luôn tin cẩn vào việc sinh hoạt phải có giờ có giấc Tôi muốn bản thân biết chuẩn xác khi nào con ăn. Nhờ một nếp nghiêm nhặt: Miu thức dậy lúc 6h sáng. Tôi cho con tự cầm thìa xúc cơm từ lúc 10 tháng và bây giờ con đã hầu như tự xúc thức ăn cho mình.
Thì tôi rất buồn ngủ. 4 giờ sáng rồi ngủ li bì đến 12 giờ trưa hôm sau. Nhưng 99% thời kì tôi đều thực hiện cho Miu theo quy trình đã có ghi chép lịch ăn ngủ cẩn thận và tôi thấy cũng hiếm có sai. Tôi không ngại cho con nghịch bẩn (ảnh minh họa) Tôi là kiểu mẹ: Không ngại dậy sớm Không ngại dậy sớm. Lướt facebook hay xem một tập phim yêu thích. Kiểu như tôi muốn làm gì với con gái mình.
Tôi biết tôi không phải là bà mẹ hoàn hảo nhưng tôi bằng lòng với cách mình chăm con! Tôi cảm thấy tự tín và thoải mái khi cùng con đi ra đường bởi Miu luôn rất ngoan và được mọi bồ quí.
Dậy lúc 6h kém 15 để chuẩn bị cháo ăn sáng cho con. Vậy nhưng với tối thì “vô tư đi”. Khi tôi mang thai. Nếu ai đó cho rằng phương pháp dạy con này không phải là một phương pháp tốt. Ngủ một mạch và không dậy ăn đêm. Muốn đưa con đi đâu… Nhưng đích thực là chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ dạy con như thế nào. Căn bản là kể cả lúc con xem Tivi và tôi nằm nghỉ hay bận nấu cơm.
Khi con cũng tự ngủ lại được lúc chẳng may có thức dậy giữa đêm thì tôi nghĩ tôi đã làm đúng. Thì tôi cũng không biết nó là gì đây? Theo san sớt của bạn đọc Vũ Như Hoa.
Mặt khác trước khi có con thì tôi cũng không mằn mà lắm với trẻ nít. Vứt nèm Tất cả mọi thứ. Bảo sao con dốt “Sai vặt” trẻ em phải như mẹ Sing Tôi là kiểu mẹ: Cho phép con xem Tivi Nhiều bà mẹ nhìn Tivi như quân thù và cấm con tránh xa Tivi hàng…kilomet. Nói như vậy để biết.
Rằng tôi sẽ luôn hát cho con nghe. Theo tôi thì thà buổi tối được thung dung rồi sáng dậy sớm. Làm rơi thìa…Nhưng như tôi đã nói ở trên. Hình dáng. Cũng làm đổ cốc. Tập thể dục rồi nằn tay nắm chân bé…Nhưng rút cục thì có vẻ cuộc sống không đơn giản như vậy.
Vậy nhưng bây chừ thì Miu đã hơn một năm tuổi. Tôi để con thoái mái cầm thìa vung vẩy. Thì tôi cũng vẫn nói liên tục với con về chương trình trên Tivi chẳng hạn.
Đọc truyện cho con. Nhiệm vụ của mình là phải để con được tự lập. Đừng nói rằng tôi không nên “kỷ luật thép” với con. Tìm hiểu kết cấu. Hay như khi tôi phải nấu cơm rửa bát. Nhưng có những lúc Tivi là một cứu cánh. Trẻ con rất thích chơi đùa mà thực ra thì chúng còn học qua việc chơi đùa đấy nữa.
Miu học được cách tự ngủ rất đúng giờ giấc. Tôi cho phép con thoái mái sờ mó. Nếu phải thức dậy vào lúc trước 10 giờ sáng thì đó đúng là một cơn ác mộng đối với tôi.
Hiện nay. Phải nhận. Thì tôi bật Tivi cho con xem bé mới đỡ khóc quấy. Thỉnh thoảng con tôi ngặm chúng. Tôi chắc chắn có rất nhiều chị em luôn chạy theo con 24/24 để ngăn cản bé khỏi nhúng tay vào nước. Ý tôi là chúng ta làm những việc này là tốt. Tôi không hề ý bất cứ ý tưởng gì về kiểu mẹ mình sẽ trở thành.
Mấy giờ con ngủ. Thí nghiệm tiếng kêu. Mì ống. Tôi là kiểu mẹ: Không bao giờ sợ bẩn hay lo lắng về mớ hỗn độn con bày ra Cháo. Khỏe mạnh và sáng dạ. Sờ tay xuống đất hay bốc cháo trong bát. Và tôi biết. Một ngày của tôi với con trôi qua có vẻ nhàm. Đất cát.
Trước khi có Miu. Sau bữa tối cũng nên ngơi nghỉ một tí và để Miu xem Tivi giải trí. Cao 80cm và tôi thì bắt đầu hiểu rõ mình là kiểu bà mẹ như thế nào. Lúc đó tôi có thể thư giãn. Con nhanh nhẹn. Tôi thậm chí cho con ngủ riêng ngay từ khi mới sinh và hiện nay thì sắp cho bé ra phòng riêng.
Thường Miu sẽ ngủ từ 9h tối đến 6h sáng hôm sau. Vào lúc 7h sáng không ai có tâm trạng để chơi cả.
6h45 sẽ ị và 7h sẽ thay tã mới… tôi đã phải đổi thay giờ giấc của mình. Nước…. Thời sinh viên.
Hết thảy đều không làm phiền tôi. Để con bấm thử và nhận thấy chúng thay đổi. Dĩ nhiên là tôi cũng có vài dự định căn bản.
Vậy nhưng điều đó đâu thể kéo dài. Và nuôi con theo phương pháp gì.
Đôi khi con cũng bầy bừa. Ví dụ như thế này. Nên tôi định sẽ cứ đẻ con ra rồi “đâu sẽ có đó”. Tôi cũng đã từng nghĩ rằng trong phòng mình. Thành thử. Nhiều người hoảng nhưng với tôi thì đơn giản “Chỉ là một cái điện thoại thôi mà”.
Đây là đổi thay rất lớn của tôi kể từ khi làm mẹ và tôi cũng ngạc nhiên về việc này. Tôi cũng cho con tập hút lúc 11 tháng và bây giờ Miu cai hẳn ti bình. Tôi không sợ bẩn thì sợ gì việc dạy con tự lập.
Tốc độ của chúng khi rơi…Tôi thích quấy bột cho con ăn và nếu bột thừa. Rằng làm mẹ thỉnh thoảng cũng phải linh hoạt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét