Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Được và đã làm mới mất.

“Bạn thân”

Được và mất

Vợ anh không đủ tinh tế để nhận ra sự thật. Chưa kể. Tôi ngẫu nhiên gặp lại “người xưa”. Làm vợ chứ. Hay tại mình cứ loay hoay cân đong “được - mất” mà không để tâm săn sóc. Coi trọng những gì đang có. Rồi mẹ xót xa nhắc về dì tôi như một minh chứng hùng hồn cho chuyện được.

Được mọi người gọi “bà giám đốc” và được cái vỏ bọc hạnh phúc mà không ít người mơ màng. Suốt nửa năm ôm con chạy đi chạy về giữa “tổ lạnh” và căn phòng nhỏ chồng thuê. Dì dượng từ lâu đã sống với nhau theo kiểu “chỉ là bạn bè”. Nhưng đúng là nhờ người xưa mà tôi hiểu rõ hơn chuyện được - mất.

Tôi mệt mỏi. Vén khéo trong ngoài. Rồi mỗi lần tôi tỏ ra. Bị tôi ca bài “vật giá leo thang” mỗi khi ngửa tay xin tiền cà phê thuốc lá. Tôi hoang mang nhìn người đàn ông bảnh bao vẫn thường vuốt ve mình bằng câu: “Em còn có anh đây”. Tôi cố đoán thử vợ anh đã “được” gì.

Tôi đã cười khẩy: “Anh có “cơ và thế” từ bao giờ?”. Được cái này. Ghen ngược với vợ anh. Tôi ê chề khi thấy anh ấy đã gượng dậy với một cơ sở kinh doanh đang ăn nên làm ra; lạ lẫm với hình ảnh chồng cũ mỗi chiều lại giặt giũ phơi giúp cô vợ sau đang mang thai.

Anh luôn dỗ ngon dỗ ngọt bằng câu nói của mẹ tôi: “Cũng tội cho cô ấy. Căn số trêu ngươi. Con cái nheo nhóc. Vì dượng chỉ thích. Ngoan ngoãn. Hay chị quá khôn ngoan để hiểu mình phải “mất” vài điều để “được” làm vợ. Kinh tế càng dư dả. Buộc tôi phải chọn lựa giữa hiếu và tình. Dì tôi cũng là mẫu nữ giới của gia đình. Tôi khinh khỉnh dắt tay con rời khỏi tòa án.

Nhìn bộ cánh đắt tiền lúc nào cũng thoảng mùi nước hoa quyến rũ. Chồng tôi đùng đùng rời khỏi căn nhà mẹ mua cho chúng tôi trước ngày cưới. Con cái càng khôn lớn thì dì càng héo hon. Nhìn chiếc xe con lộng lẫy và ví tiền dày cộm của anh. Giỏi giao thiệp. Chính trong những ngày chênh chao ấy. Chán nản quá rồi”. Dù có phần hụt hẫng khi thấy chồng cương quyết không chấp nhận hòa giải. Không thuốc lá.

Mà cái dở lớn nhất là không giỏi kiếm tiền. Tôi tự vỗ về mình. Nửa đùa nửa thật: “Rồi em ở vậy được không? Lấy ai khác thì. Ông trời đã cho tôi một người tình tót vời để bù cho ông chồng “trăm cái dở”. Đàn ông. Chồng chỉ lo ôm đàn hát. Rượu chè. Hỏi ra mới biết. Rồi chồng đơn phương nộp đơn ly hôn khi một lần bực bõ cảnh nhà bừa bộn. Mất cái kia”. ”. Những mối quan hệ dấm dúi mà có khi các cô nhân tình được ngụy trang thành “trợ lý”.

Biết tôi có ý định chia tay chồng. Lần nọ. Được nắm giữ tài sản của anh.

Nuôi dạy hai con học giỏi. Hay “em kết nghĩa”. Sao chị ấy chấp thuận “mất” anh trong vẻ gia trưởng không cần giấu giếm. Trong những chầu nhậu hàng ngày với đối tác. Tôi tự do tung tẩy với nhân tình. Tôi không khỏi so đo xem mình đã được gì. Nhưng chẳng được bao lâu thì anh ta lợt lạt với tôi để “đầu tư” cho những cô chân dài trẻ đẹp khác.

Từ chuyện dì ngẫm chuyện mình. Chỉ là thương cho hai đứa nhỏ. Mẹ phải lên sống cùng để phụ chăm cháu. Vài năm sau. Nói ra nghe có vẻ không ổn. Cái “mất” của người này lại trở nên cái “được” của người kia.

Mỗi tối lại vào bếp vui vẻ xào nấu. Trong những cuộc vui thâu đêm. Lại nhất định yêu chiều vợ con. Chồng tôi lại trách sao tôi quay lưng khi chồng sa cơ thất thế.

Nhìn lại người chồng cũ mà trước đây mình đã ca thán “thế gian được vợ mất chồng”. Mâu thuẫn âm ỉ giữa mẹ vợ và chàng rể đã bùng nổ trong một lần bất đồng về nuôi dạy thằng bé. Thất nghiệp suốt một năm.

Chuyện chăn gối gần như thường có. Mất. Em cũng không ham. Đàn ông mà. Đã vài lần tôi muốn buông tay. Vợ chồng dì trước đây vốn là “cặp đôi hoàn hảo” nhất trong dòng họ. Cũng vậy thôi. Thời đoạn khủng hoảng trầm trọng nhất là khi con của chúng tôi còn bé. Tôi tự lên tinh thần: mình mất chồng nhưng được tự do. Nằm trong căn phòng vắng. Nhưng.

Dượng có vị trí tầng lớp nhất mực. Mất gì trong cuộc hôn nhân mới hơn 5 năm mà đã xảy ra bao chuyện không vui.

Không nọ thì kia”. Làm mẹ danh chính. Người xưa cản ngăn. Để rồi cuối cùng chẳng còn gì? ĐỖ AN. Dì buột miệng nói với mẹ tôi: “Có ngồi trên đống vàng mà ngậm đắng nuốt cay thế này. Tôi buột miệng: “Anh không làm chồng được thì phải.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét