Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Sống với “thói quen nhịn nhục”.

Còn theo nhận định của PGS

Sống với “thói quen nhịn nhục”

PGS. Nhiều người nghĩ là cái đó gần như không thể thay đổi được và người ta bằng lòng nó. Nó chạm vào lòng tự ái dân tộc chứ không riêng gì Hà Nội. Không phải hết thảy các chủ hiệu phở đều thế.

Khi bàn, khi trình bày về ấn tượng phở Hà Nội, phở Việt Nam người ta có thể bao gồm cả cái văn hóa chửi. Ảnh: Văn Giang Ai gọi món to thì bị chủ quán đáp lời: “Nói gì mà lắm thế?”.

Chung quy là kiểu gì “thượng đế” cũng bị chửi và đành co rúm lại chấn chỉnh mọi hành vi, lời nói… nhưng người ta vẫn cứ đổ xô đến ăn. Cái quan trọng là họ vẫn được hưởng thụ loại món ăn mà họ thích, còn chuyện chửi bới kia thì họ cho rằng họ không chấp, thậm chí, họ thương hại ngược trở lại.

Với đứa ở Hà Nội lâu hơn, họ quen hơn tỏ ra sành và sành đủ kiểu hơn” - ông Kê cứ liệu. Văn hóa ẩm thực, vẫn tính đến nó như một thành tố của sự mông muội.

“Đúng là đang tồn tại một bộ phận những người kinh doanh ở Hà Nội có những diễn đạt rất vô văn hóa trong phục vụ khách hàng như ăn nói thô tục, chửi mắng viên chức và thậm chí chửi cả khách hàng” - ông Long, nói.

Văn Giang. TS Trịnh Hòa Bình: "Người Việt đang nhẫn cả khi ăn". Nhưng nói chung, ấn tượng của nhiều thực khách nước ngoài về phở tại Việt Nam là như vậy, sự xấu bao hàm ở cả nghĩa văn hóa và vệ sinh an toàn thực phẩm.

Một Hà Nội vốn đã xô bồ, đại về văn hóa vì ngày một có quá nhiều thành phần định cư thì ở những nơi chợ búa khó có thể tìm được cách ứng xử nhã nhặn.

Còn TS Vũ Thế Long, thư ký CLB Ẩm thực Việt Nam cho rằng, đây là một vấn đề đáng báo động trong văn hóa kinh dinh ở Thủ đô nghìn năm văn hiến. Nhưng khi dương gian định giá mình một cách “ngang giá” thì chúng ta khó chịu.

Theo ông Bình, không có gì đáng kinh ngạc vì hàng ngày chúng ta chứng kiến những chuyện như thế một cách rất thực. TSKH Nguyễn Hải Kế, Chủ nhiệm Khoa Lịch sử, trường ĐH KHXH&NV, ĐHQG Hà Nội, đó là văn hóa xử sự được nảy sinh từ môi trường sống xô bồ, chợ búa.

Và họ hài lòng nó như một thứ gia vị. Bởi lẽ trong cách gọi dân gian, Hà Nội trước kia còn có tên gọi không chính thức như Kẻ Chợ. Theo ông, bấy lâu, nhiều người chấp thuận nó như một thứ bán kèm, chịu đựng lẫn nhau của sự kém phát triển. San sớt về điều này, TS Trịnh Hòa Bình, Viện Xã Hội học nói, ông chạnh lòng và cảm thấy buồn với nhận xét này.

Như vậy, ở đâu đó làm sao có thể tránh được lối ăn nói thiếu văn hóa ấy. “Không phải đến bây chừ mới có bún “mắng”, cháo “chửi”, đã ở nơi chợ búa thì đâu cũng có. Ai bảo nhỏ thì bị quát: “Lẩm bẩm thế thì ai biết mà làm?”.

Xưa nay mọi người hay gắn hình ảnh một ông chủ hiệu phở người ngầy ngậy béo, mặt mày đầy mồ hôi, xộc xệch, luộm thuộm, tay dao tay thớt… “Và rất nhiều người Hà Nội bấy lâu nay cũng có quan niệm, ăn phở đúng chất thì phải ở chỗ ngồi bụi bặm, dưới bóng cây, xào xào nấu nấu nhếch nhác ngay trên hò thì mới ngon” - ông dẫn chứng. Văn hóa xử sự nảy sinh trong môi trường sống. TS Trịnh Hòa Bình cho rằng, đó là một kiểu của thứ thực dụng chủ nghĩa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét