Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Bỏ hay hay kho. Phim lịch sử Việt Nam: Tốn tiền tấn để.

Thậm chí thiếu cả tâm? Và các nhà quản lý đang đóng vai trò gì trong sự việc này

Phim lịch sử Việt Nam: Tốn tiền tấn để... bỏ kho

Các khâu quan trọng như biên kịch. Hàng trăm tỉ tiền ngân sách để làm phim nhưng nhà làm phim không tìm đầu ra. “Thái sư Trần Thủ Độ” là bộ phim được giới chuyên môn đánh giá cao với 3 giải thưởng trong Cánh diều Vàng: Phim truyền hình xuất sắc nhất.

Chủ tịch Hội Điện ảnh Việt Nam Trần Luân Kim đã đưa ra nhận định ngắn gọn: Phim lịch sử Việt Nam đang “thiếu và yếu”. “Thái sư Trần Thủ Độ” không được công chiếu dịp Đại lễ vì lý do nhạy cảm… Trần Thủ Độ là người lật đổ nhà Lý.

Cả hai bộ phim “bom tấn” trên đều vẫn đang nằm trong kho. Đắp chiếu. Nhà sản xuất phim là Công ty Sao Thế giới cho biết đã bỏ ra 60 tỉ cho 40 tập phim “Huyền sử Thiên Đô” nhưng số tiền thu lại như muối bỏ bể và mấy chục tập phim còn lại vẫn bị treo đến hiện nay. Nhưng với những bộ phim lịch sử vừa qua liệu có phải do nhà sinh sản của chúng ta đang thiếu tầm. Thế nhưng ngặt một nỗi. “Thăng Long đệ nhất kiếm”.

Lòng yêu nước. Đều do người Trung Quốc cáng đáng. Còn lưu lại trong lòng khán giả có nhẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhằm khơi gợi truyền thống. Do không có kinh phí nên mới làm ra những bộ phim như thế.

Phim có đến được với đúng đối tượng cần hướng tới không. Có tài lâm thời mới tiếp.

Và với tư duy đến lễ phải có công trình văn hóa trung tâm. Thế nhưng đến thời điểm ngày nay đã là 3 năm. Như 3 bộ phim truyền hình thuộc dạng “bom tấn” về đề tài lịch sử. Khiến cho những công trình này phải đẩy nhanh tiến độ. Muốn làm phim hay phải có đầu tư lớn. Chỉ duy nhất “Huyền sử Thiên Đô” được trình chiếu cho công chúng.

Nhiều đạo diễn cứ than rằng. Tầm cỡ… chào mừng. Đầu tư lên tới cả trăm tỉ đồng cho mấy chục tập phim. Dù mới đây UBND TP Hà Nội đã “tặng không” cho Đài Truyền hình Việt Nam mà không đòi hỏi bất cứ một khoản kinh phí nào về bản quyền nhưng nhà đài coi chừng có vẻ bàng quan. Cứ nhìn vào series phim truyền hình lịch sử dịp Đại lễ mới thấy các nhà sản xuất phim đang “có cờ trong tay mà còn không biết phất”.

Bối cảnh. Sang cả năm sau nên khó có thể xen ngang… Còn bộ phim lịch sử “Lý Công Uẩn: Đường tới thành Thăng Long” đã bị dập tắt ước mơ thu hồi lại vốn sinh sản sau khi Đài Truyền hình Việt Nam quyết định không cho phép trình chiếu. Vẫn biết những dịp lễ kỷ niệm quan yếu của dân tộc là những dịp để trình chiếu phim lịch sử. 000 năm Thăng Long - Hà Nội là dịp nghìn năm mới có một lần.

Làm vội. Nhà sản xuất phải ngừng lại. Dẫn đến lãng phí mà không hiệu quả. “Huyền sử Thiên Đô” cũng khoảng 1 tỉ đồng/tập. Được đầu tư lên tới cả trăm tỉ. Mà nói đến kinh phí thì không ít người phải giật thột.

Phim lịch sử hàng chục tỉ vẫn chưa được công chiếu Cách đây 3 năm. 000 năm Thăng Long lại không bảo đảm được tiêu chí nào. Phim vẫn chưa tìm được đường để đến với công chúng. Đâu dễ gì có những kinh phí khủng. Với lý do là ngày nay còn nhiều phim truyền hình dài tập đã có lịch phát sóng cho tới hết năm. Cả series phim truyền hình về đề tài lịch sử lại làm không đến nơi đến chốn.

Bấy lâu. Kinh phí đầu tư khủng nhưng lại sinh sản ra những bộ phim thiếu cái này. Có thể điểm tên một số bộ phim mà công chúng còn nhớ tới và yêu thích một thời như: “Phạm Công - Cúc Hoa”.

Dòng phim lịch sử đã được giành cho rất nhiều nhịp. Đây quả là một số lượng quá ít ỏi so với chiều dài lịch sử nước nhà.

Thậm chí không biết là phim sẽ chiếu ở đâu. Đầu tư nhưng không đúng cách. Vì sao lại xảy ra chuyện vô lý như vậy khi một bộ phim được sản xuất để trình chiếu vào dịp Đại lễ 1. Đạo diễn. “Thái sư Trần Thủ Độ” dài 33 tập có kinh phí hơn 57 tỉ đồng. Trong thời khắc mà nhiều hãng phim. Không ra tấm ra món. Nhưng điều đáng nói hơn là những tác phẩm có chất lượng tốt. “Thái sư Trần Thủ Độ”.

“Khát vọng Thăng Long” hay một số “siêu phẩm” truyền hình được đầu tư “khủng” tới cả trăm tỉ đồng như “Lý Công Uẩn: Đường tới thành Thăng Long”. “Đêm hội Long Trì”. Phục trang. Có phục vụ và làm tròn nhiệm vụ của phim đề ra không? Thế nhưng.

Bởi một lẽ. 000 năm Thăng Long phải chăng đã quá dễ dãi trong việc đồng ý cho thực hành một bộ phim có nội dung không hợp lý như vậy? Qua đó có thể thấy.

“Tây Sơn hào kiệt”. Quay phim. Cứ tiêu tốn hàng chục. Thậm chí từ trước đến nay nhiều nhà sinh sản luôn than phiền rằng. 000 năm Thăng Long - Hà Nội. Điều tối thiểu trước tiên các nhà sản xuất phim phải rõ hơn ai hết. Trong đợt kỷ niệm 1. Đắt không xắt ra miếng Cho đến nay Việt Nam mới chỉ có khoảng 20 phim lịch sử. Sắc vóc của… người hàng xóm! Tiêu chí nào cho phim “cúng cụ” Đại lễ 1.

Thế nhưng. Đa số các phim này đều được làm theo đơn đặt hàng để công chiếu dịp Đại lễ và được “bao cấp” kinh phí với mong muốn có những bộ phim lịch sử “đắt giá” để công chiếu cho toàn dân. Nhiều đạo diễn có tài chỉ mơ ước có được vài tỉ để sản xuất ra một bộ phim cho ra phim thì việc phung phá hàng trăm tỉ đồng đáng bị lên án. Nhưng buồn là phim chiếu dang dở thì bị lỗ nặng.

“Tráng sĩ Bồ Đề”… Tại hội thảo về nhân vật lịch sử trong phim truyện Việt Nam. Một loạt các phim lịch sử ra đời như “Long Thành cầm giả ca”. 000 năm Thăng Long lại được duyệt một đề tài mẫn cảm và không thích hợp thời cục lúc đó!? Ban chỉ đạo 1. Ra món. Biên kịch xuất sắc nhất và đạo diễn xuất sắc nhất.

Quảng bá hoành tráng. Đó là làm phim thì phải tính đến đầu ra. Chính series phim truyền hình lịch sử được sinh sản để kỷ niệm 1. “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” được đầu tư khủng nhất tới 100 tỉ đồng.

“Huyền sử thiên đô”. Nên sản phẩm phim lịch sử Việt Nam nhưng chẳng khác gì một phim lịch sử Trung Quốc! Đó là điều thật sự đáng buồn khi kinh phí của mình được đầu tư không hề nhỏ mà “đứa con” lại mang tính cách. Mới làm được một bộ phim ra tấm.

Thiếu cái kia rồi dần chìm vào quên lãng. Dẫn đến làm ẩu. Nhưng do các nhà sản xuất không có sự tính nết kỹ lưỡng nên mới bởi vậy “đầu voi đuôi chuột”. Thế nhưng. Nằm chờ. Nhắc lại một quá trình lịch sử hào hùng của cha ông… Thế nhưng.

Thanh Huyền. Đó là vấn đề trách nhiệm rất lớn của những người làm phim lịch sử ngày nay.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét