Bắc
La Thành có trổ nhiều cửa ô như: Ô Cầu Giấy. Xưa kia ở phái ngoài thành có đảo. Bốn góc có múi khế nhô ra. Với những người Hà Nội thì luôn nghĩ về một “Thăng Long thành hoài cổ” với niềm tự hào. Thành hình vuông.
Khu Cấm thành là nơi vua ở. Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt. Điện Kính Thiên trong Cấm thành Trong thành cổ có núi Nùng trên xây điện Kính Thiên.
Từ năm 1884-1887 Pháp tiếp tục phá hủy thành cửa Bắc do vậy dấu vết giờ còn lại đến hiện tại chỉ là điện Kính Thiên. Khi nhà Lê lên đã xây dựng lại. Những câu thơ của Bà Huyện Thanh Quan vang lên thánh thót như tiếng thời gian đang thở rất khẽ trên những tán lá vàng rơi… “Tạo hóa gây chi cuộc hí viện Đến nay thấm thoắt mấy tờ mờ Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo.
Dấu vết còn lại ở cửa Bắc chính là vết đại bác của Pháp bắn vào ngày 25-4-1882 trong lần chúng tiến hành đánh chiếm Hà Nội lần thứ hai. Đó chính là La Thành. Mở theo bốn hướng Đông. Thời nhà Lý hay mở hội mừng sinh nhật Vua. Một chiều thu Hà Nội. Thành có 4 cửa. Phía cửa Nam có chợ và quảng trường nơi quan dân mở hội tung còn ngày Tết (chỗ vườn hoa Cửa Nam ngày trước) nay là các làn giao thông mới mở.
Cửa Bắc mở ra trước sông Tô Lịch tức đường Phan Đinh Phùng ngày nay. Hoàng cung bị đốt cháy gần hết
Thành chia làm hai khu vực. Bến sông Đông Bộ Đầu (gần dốc Hàng Than và Hòe Nhai) là quân cảng chính của kinh thành. Chợ Dừa… Nhưng. Một Hà Nội cổ kính uy nghiêm chứa đựng bao thăng trầm của lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước.
Thuyền của vua có thể theo sông Tô Lịch rẽ vào ngòi Ngự để ghe cung Vua. Ngoại giả còn có quả chuông treo ở bên ngoài để ai có việc oan uổng thì lên đánh chuông thì sẽ được nghe vua đích thân nghe và xử. Ngàn năm gương cũ soi kim cổ. Nam. Cảnh đấy người đây luống đoạn trường” Thảo Phương (Thethaovietnam. Con ngòi này dành riêng cho thuyền của Vua được nối liền với Sông Hồng.
Hãnh diện và một nỗi nhớ chẳng thể nào quên! Bâng khuâng một chiều thu Hà Nội. Một Hà Nội thanh nhã và hào hoa chẳng thể tìm thấy ở nơi đâu.
Năm 1803 vua Gia Long nhà Nguyễn đóng đô ở Huế nên ra lệnh phá thành cổ Hà Nội đê xây thành mới vào năm 1805 theo kiểu kiến trúc vauban (Pháp). Theo tài liệu của sách sử ghi chép :Thành cổ Thăng Long đã tồn tại qua nhiều thế kỷ. Những dấu vết của hương hồn thu thảo cứ lắng đọng trong tâm tưởng.
Đời Lê thành được mở mang sang phía Đông. Đống Mác. Nền cũ lâu đài bóng tịch dương. Bên ngoài Cấm thành có điện Cần Nguyên
Tây. Một Hà Nội thân thiện qua giọng nói. Cũng là nơi để quân sỹ thi tập đấu võ. Long Thụy để vua ngơi nghỉ và cung Thúy Hoa là nơi ở của vài trăm cung tần mỹ nữ. Nhưng. Mỗi phía có một cửa nhưng riêng phía Nam lại có hai cửa. Ngòi Ngự. Yên Phụ. Một Hà Nội hiên ngang quật cường quật cường trong mưa bom bão đạn. Nước còn cau mặt với thương hải tang điền. Một Hà Nội lãng mạn trong tà áo dài của thiếu nữ Tràng An.
Phía trước điện là hồ Long Trì có trường đấu voi. Có cung Long an. Phía trước của Tây (trước Chùa Một Cột) là một quảng trường. Chúa Trịnh xây phủ ở phía Đông Nam. Xung quanh thành có đắp lũy đất vừa làm thành vừa làm đê. Vn). Đến cuối thời Lý. Trong tình hình khó khăn biết rằng chẳng thể giữ nổi thành vị tướng Hoang Diệu đành treo cổ lên cây đa ở Võ Miếu (nay ở cạnh số nhà 32 Điện Biên Phủ).
Tiếng cười lao xao trên từng con phố nhỏ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét