Dàn cầu thủ Arsenal khi đó cũng rơi vào thời kỳ chín muồi nhất trong sự nghiệp với những cái tên như Thierry Henry (tay săn bàn vĩ đại nhất trong lịch sử đội bóng), thủ quân Patrick Vieira, Robert Pires, Freddie Ljungberg,
Tuy nhiên, đánh giá một cách tổng thể thì Wenger đích thị là nhà cầm quân mua sắm hiệu quả nhất trong lịch sử Premier League khi tốn ít tiền mà vẫn sở hữu được một đội hình ngon. Cố nhiên, Wenger cũng gặp không ít thất bại (ông đâu phải thượng đế, thần linh mà đủ sức biến mọi "măng non" thành "sao lớn") nhưng tỷ lệ thành công của ông trong lĩnh vực bồi dưỡng, chăm bẵm anh tài đích thực ít người sánh kịp.
Tin chắc kỷ lục này sẽ còn tồn tại dài dài. Ngoài ra, còn phải kể thêm đến trường hợp của Patrick Vieira, Dennis Bergkamp,. Nhập Arsenal khi chỉ là sao trẻ không mấy trội của lò La Masia, ấy thế mà chỉ mất vài năm trời, anh đã vươn lên tầm cỡ tiền vệ trọng tâm hàng đầu châu Âu. Hiện nay, trong đội hình Arsenal, có thể kể ra hàng loạt những bộ mặt đang trên con đường phát triển thành một cầu thủ thứ hạng mà lên đường điểm của họ cũng chỉ là nhân tài trẻ triển vọng như Theo Walcott, Jack Wilshere, Chamberlain hay "phát hiện mới" Aaron Ramsey.
Do vậy, Premier League cần phải cảm thấy may mắn khi sở hữu một nhà cầm quân biết diễn đạt nhiều thứ như Wenger và tin chắc, Sir Alex chưa chắc đã "đanh đá", "gớm ghê" nếu không thẳng băng đối đầu với một đối thủ "cao tay" như Wenger.
Cá tính mạnh ẩn chứa bên trong vẻ ngoài đạo mạo Hẳn Premier League sẽ phần nào mất đi sự thích thú nếu không có một con người mạnh mẽ, rất "đáng kính" nhưng cũng cực kỳ "hùng hổ", sẵn sàng "khẩu chiến" như Wenger.
Lúc Sir Alex Ferguson chưa giải nghệ, họ chính là cặp "kỳ phùng địch thủ" đáng gờm nhất, cạnh tranh không chỉ trên sân cỏ mặc cả trên các mặt báo. Xét trong suốt chiều dài lịch sử của giải VĐQG Anh thì chỉ có thêm duy nhất một đội bất khả chiến bại trong cả mùa nhưng lại vào thuở nguyên sơ của môn thể thao Vua (Preston North End vào năm.
Đến Arsenal lúc mới chỉ là diện "trung phong tiềm năng" của bóng đá Hà Lan (nhưng không hề được đánh giá quá cao) song Percy từng bước phát triển với sự chỉ bảo tận tâm của Wenger để rồi tới một ngày, anh đã vươn lên tầm vóc tay săn bàn hay nhất Premier League. Mùa giải "bất khả chiến bại" Từ xưa đến nay, Premier League luôn được xem là giải đấu khá đồng đều và không tồn tại xa rời quá lớn giữa các đội bóng.
Nếu Arsenal không sở hữu nền móng vững vàng do một tay Wenger gây dựng từ cái chính sách "mua sắm khôn ngoan" thì có tài Thánh, Ozil cũng chẳng kéo nổi cả đoàn tàu Arsenal. Quãng thời gian thi đấu ở Italia càng khiến sự nghiệp "mới chớm" của Henry bị hủy hoại và anh đã đưa ra được quyết định sáng láng nhất trong đời cầu thủ: tái hợp ông thầy cũ Wenger ở thành London (chính Wenger đã có công phát hiện ra Henry tại Monaco - PV).
Mùa nào cũng vậy, luôn tồn tại từ 4-5 thế lực đủ sức giành chức quán quân chứ không như mấy giải đấu ngang tầm khác (Serie A, La Liga) khi giỏi lắm chỉ là cuộc đua song mã (hai đội) mà thôi. Bảo Phương - Bongda24h. Ước chừng, nếu bạn sống trong một môi trường đầy rẫy sự cạnh tranh nhưng các "kẻ thù" lại quá nhân đức, chỉ biết tả trên sân cỏ thì sự hay ho cũng giảm đi ít nhiều, nhất là khi hiện tại, sự hấp dẫn mà bóng đá mang lại đâu chỉ gói gọn trong diễn biến của các trận đấu.
Vào thời kỳ Arsenal thống trị Premier League thì họ cũng đâu chi ra quá nhiều tiền (phải chăng đó cũng là lý do giải thích sự "chấp nhất" của Wenger). Thực ra, phong cách chơi bóng thiên về kỹ thuật của Henry rất có đất dụng võ tại một đội bóng đề cao chất La-tinh như Arsenal, lại cộng thêm sự dìu dắt, chỉ bảo ân cần của Wenger mà chàng Titi đã trở nên một phần lịch sử của đội bóng với kỷ lục về số bàn thắng ghi được (174 bàn qua 254 trận ra sân).
Ngay cả 8 năm qua, kể cả không có được danh hiệu nào thì Arsenal vẫn luôn duy trì được vị thế ở giải siêu việt Anh, bất chấp luôn đầu tư sẻn so, không hoành tráng như các đối thủ.
Ngoài ra, ông còn chẳng ngại "đốp chát" với hàng loạt nhà cầm quân khác như Rafael Benitez hay Jose Mourinho. Không mất nhiều thời gian, Henry đã tìm lại được bản năng sát thủ đích thực và chóng vánh lọt vào nhóm những tiền đạo hay nhất Premier League. Ấy thế mà, mùa giải 2003-2004, Arsenal lại bước lên bục vinh quang bằng thành tích "không tiền khoáng hậu": không thua một trận nào sau 38 vòng (26 thắng, 12 hòa).
Cố nhiên, công lao lớn nhất trong chiến công vĩ đại này thuộc về Wenger.
Ý kiến mua sắm "keo kiệt" Có lẽ nguyên tố này sẽ gây ra sự bàn cãi kịch liệt và không nhận đưọc sự đồng thuận cao khi đề cập tới những điểm mạnh của Arsene Wenger. Cuộc chiến bằng ngôn từ của họ luôn gây được sự để ý của dư luận. Thành ra, chê bai tính "keo kiết" của "Giáo sư" liệu có phải quá đáng.
4. 5. Vn. Đó cũng là minh chứng thuyết phục nhất về khả năng biến những cầu thủ tưởng hết thời, hết tiềm năng phát triển thành sao lớn tầm cỡ thế giới của Wenger.
Bình thường trên băng ghế huấn luyện, ông rất phúc hậu với sự điềm đạm mang phong thái một "giáo sư" nhưng lúc cấp thiết, ông sẵn sàng "sửng cồ" chẳng kém ai.
Do đó, kỷ lục của Arsenal rất đáng hâm mộ, nhất là khi vào thời điểm đó, những đối thủ truyền thống như Chelsea, Man Utd, Liverpool không hề rơi vào suy thoái mà luôn giữ sức cạnh tranh dữ dội. Khả năng làm hồi sinh những "nỗi thất vọng" Khi Henry cập bến Arsenal vào năm 1999 từ Juventus thì anh chỉ còn là cái bóng của chính mình so với lúc "nổi đình nổi đám" ở đội bóng khởi nghiệp Monaco.
3. ' 2. 1889 lúc giải VĐQG mới chỉ có 12 đội tham gia). Ngoài ra thực tại mùa này đã chứng minh Arsenal đâu phải chỉ đủ sức đua tranh nếu bỏ tiền mua sao lớn. Một minh chứng điển hình nhất là Cesc Fabregas. Người Barca cứ ra rả luận điệu công kích thói "hút máu" của Wenger như muốn đề cao chất lượng của lò La Masia (tức là theo Quan điểm của họ, một người như Fabregas ở đâu cũng có thể thành sao) song nếu Fabregas cứ ở lại La Masia thì chắc gì anh đạt thứ hạng như ngày hôm nay.
Nói đâu xa, sau khi một nhà cầm quân "lắm chuyện" như Jose Mourinho rời khỏi TBN thì độ hot của La Liga đã phần nào tụt dốc do Carlo Ancelotti và Martino có vẻ hơi "hiền". Không phủ nhận Mesut Ozil đã mang tới những hiệu ứng tốt cho đội bóng song anh chưa phải là cầu thủ chơi hay nhất đội (danh hiệu đó phải thuộc về Aaron Ramsey, cậu học trò nhỏ mà ông chăm bẵm bấy lâu nay) và rõ ràng, thời buổi này, một cánh én nhỏ muôn đời chẳng thể làm nên nổi mùa xuân.
1. Khó có thể kể hết những ngôi sao trưởng thành dưới bàn tay ông. Trình độ "nhào nặn" sao lớn từ những "viên ngọc thô" Cần phải khẳng định Wenger là HLV giỏi giang và tài tình bậc nhất thế giới trong khoản đào tạo trẻ còn nếu chỉ tính trong khuôn khổ nước Anh thì có nhẽ ông đứng đầu, trên cả Sir Alex Ferguson vĩ đại.
Hay như trường hợp gần đây nhất mang tên Robin Van Persie. Với nhiều người, ngay cả những CĐV sát nhất của Arsenal thì chưa chắc đội bóng đã trắng tay lâu đến thế nếu vị "Giáo sư" chịu chơi hơn trên TTCN, đưa về những cái tên "đắt xắt ra miếng" hơn như Mesut Ozil của kỳ chuyển nhượng hè mới rồi chứ không phải thủ cựu giữ vững lập trường "chém đẹp đến mức bần tiện".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét