4
Nếu có ai đó còn mong ước Việt Nam có ôtô rẻ mà đẹp cho thiếu niên Việt Nam lái đến trường hay đi "quán net", cho bà nội trợ đi “làm móng” thì cũng nên nghĩ đến việc “giải bài tập về nhà" làm sao có được hệ thống đường giao thông, cầu cống, bãi đậu xe trước đã.
Sở hữu cả thương hiệu, công nghệ lẫn nguồn nhân công trình độ cao. Rồi chịu khó vừa làm, vừa học cả chuyên môn, học cả chiến lược mua sắm (thu mua) phụ kiện, chi tiết, linh kiện lẫn cách điều hành.
Cách 1: Ôtô chỉ là giấc mơ Nói nhiều những vẫn chưa bắt đầu hoặc chưa biết bắt đầu như thế nào. Tại sao cứ phải “mần” ôtô mới được? Người Việt rất dễ bị tình cảm chi phối. Ảnh minh họa. Đây là cách "qua mặt đối thủ trai làng bằng tài lực" của công tử nhà giàu "tán gái".
Các nhà nước “lạc hậu” như Thụy Sỹ, Hà Lan chỉ thích xe đạp địa hình, mà ghét cái bọn xả khí thải gây hiệu ứng nhà kính? 3. Thiếu gì lý do để Việt Nam sinh sản ôtô. Gần đây rộ lên thông tin "nhà giàu" Trung Quốc đã và đang mua nhiều cánh đồng nho làm nên thương hiệu (kèm bí quyết) của rất nhiều nhãn hiệu rượu nho Pháp truyền thống.
Nè công nghiệp xe hơi quy tụ rất nhiều thành tựu khoa học kỹ thuật của các ngành khoa học cơ bản, khoa học ứng dụng khác, từ cơ khí chế tác máy, hóa chất, điện tử, tin học, từng lớp học, thiết kế mẫu… Khi chúng ta chế tạo đại trà thành công ôtô, thì những ngành công nghiệp khác như máy nông nghiệp, đóng tàu, sản xuất thiết bị bay, thiết bị du hành không gian, cũng dựa vào đó mà phát triển.
Với lại, rất nhiều nước phát triển đều có nền công nghiệp ôtô hiện đại, chúng ta dễ thường không dám làm như họ? Bla, bla, bla… 2. Sản xuất như thế nào? Trình độ công nghệ của Việt Nam hiện ngay cả cải vỏ nhôm bộ chế hòa khí vẫn chưa sản xuất được, nói gì đến những chi tiết phức tạp như trục khuỷu đòi hỏi các công đoạn phức tạp như rèn phôi, tiện, phay, nhiệt luyện (thấm, tôi để làm cứng bề mặt) mài thô, mài tinh, rồi ram.
Tức thị, có nên chăng Việt Nam sẽ phát triển công nghiệp ôtô cho thị trường nội địa, thay vì chọn hướng ưu tiên cho một nền liên lạc công cộng đương đại và hiệu quả, phối hợp với một "Nền" chế tạo xe đạp tiền tiến cho người dân? Chậm phát triển Công nghiệp ôtô có khi lại hay, lại là “sành điệu”.
Cách 2: Công nghiệp "cơ bắp" lắp xe cho người ta Vừa từng bước xây dựng và phát triển một nền công nghiệp phụ trợ, hay thậm chí “phụ trợ của phụ trợ” (sinh sản chi tiết, phụ tùng, phụ kiện… cho các nhà sinh sản có uy tín) rồi tăng dần “tỷ lệ nội địa hóa” lên.
Sản xuất ôtô để dùng nội địa, hay để xuất khẩu? Có lẽ bất kỳ người Việt Nam nào, dù là lạc quan nhất (và nếu đồng thời sống ở các thành thị lớn) đều thấy rằng hạ tầng cho ôtô các loại quá tải từ lâu.
Thế biết đâu lại chẳng phải hay hơn mình cứ lọ mọ gầy dựng thương hiệu “Vang Đà Lạt”, đường xa diệu vợi, hay sao? Bằng cách đó, Trung Quốc đang thay thế người Nhật dần dần mua để làm chủ cả thế giới sao? Theo cách thứ ba này chắc chỉ có nhà đầu tư tư nhân mà có nhiệt huyết mới làm được.
Sau sự chia tay của những "ông bầu” thể thao, “ông trùm” bất động sản, rồi “nữ hoàng” chứng khoán rất cần có những nhóm “ba ông thợ may” như nhóm người Nhật đã khởi tạo ra thương hiệu Honda năm nào. Nhiều khi do đất chật, người đông (mà trình độ lao động cứ thấp lè tè hoài), mình cứ nghe theo “bác” Ricardo, cứ “chuyên trị” mấy món “phụ trợ” này, đừng cò “mần” nguyên cả chiếc ôtô làm chi, cơ mà cũng có tiền ăn.
Gì đó thì sao nhỉ?), giống như Trung Quốc đã làm với hãng xe Volvo hay hãng máy tính IBM. Những người chê bai chính sách cho nền công nghiệp ôtô này chắc là chỉ thích suốt đời… cưỡi voi? Đất nước ta đổi mới đến nay hơn 26 năm rồi, trở thành thành viên của WTO, dìm nền kinh tế thị trường (có định hướng).
Cũng hiệu quả ra phết, nếu bác nhà giàu lại thực sự say mê “người đẹp”, có tâm với “em nó” và chịu chi đúng mức. Sản xuất bao lăm ôtô? Khi nào trả lời xong cả ba câu hỏi nói trên, ta sẽ lại “8” tiếp, nhé. C h e e r s, Nguyễn Thanh Tuân. Cách này mang lại giấc mơ không trọn, khi thức tỉnh nhận thấy mình chưa sai vì hầu như chưa làm gì cả.
Gạo với Thanh Long mà mình còn xuất được, ôtô là cái gì? Đến đây, nếu muốn hiểu rõ nguồn cơn, hãy vuốt lại tóc, áo xống cho thẳng tắp, đốt ba nén nhang, vái “Ricardo tiên sinh” ba vái, ông ấy cho biết thế nào lợi thế so sánh, và cho một quẻ mai sau.
Sao dám chê bai, kê toa “thuốc đắng”, cho “Chính sách nền công nghiệp ôtô Việt Nam?”. Ôtô hay rồi! Trời đang mưa, mình ngồi khóc trong chiếc Kia Pride (Hà Quốc sinh sản năm 2002) đậu ven đường chờ nước rút cũng còn hay hơn bội phần mấy anh chàng quần là áo kẻng lội bì bõm đến bụng, đẩy mấy “con” SH hay Vespa chết máy! Ước gì chỉ mỗi một mình mình có ôtô, và quốc gia phải làm sao để đừng tăng thêm số lượng ôtô thêm phí nữa thì hay biết mấy !? Hay là sản xuất ôtô để xuất khẩu sang Mỹ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét